Nẫm's Phiêu lưu ký

Category: Truyện ngắn

Bên lề – Ngày định mệnh

Đây là phần ngoại truyện của “Chuyện không tên“, kể về thời gian trước khi Minh đột ngột ra đi.

2/5/2011 – 9 giờ sáng, Minh phải ra đồn công an trạm 2 để nộp phạt và lấy cái bằng lái xe. Sáng nay là ngày đầu tuần nên người ta đến khá đông, Minh phải đợi cả nữa tiếng đồng hồ mới tới lược mình.

– Nguyễn Anh Minh – Anh công an trực gọi đầy đủ tên của Minh
– Dạ có ạh
– Cầm tờ giấy này, qua bên Ngân hàng nhà nước đóng tiền rồi quay lại đây lấy giấy tờ về.
– Dạ vâng. – Minh lễ phép trả lời

Minh vẫn còn đang lúng túng vì không biết ngân hàng ở chổ nào thì một người đàn ông đứng gần đó, chỉ cho Minh cái bản đồ đường đi. Thì ra là nó nằm gần Coop.Mart. Minh cảm ơn rồi ra ngoài lấy xe đi nộp phạt. Tuy là đã xem kĩ bản đồ rồi, nhìn thì cũng dễ đi. Nhưng mà cái Ngân hàng nó lại nằm trong con hẻm, làm Minh hỏi thăm mãi mới tìm tới được.

Đóng tiền xong thì cũng gần 11 giờ. Mĩnh nghĩ giờ mà chạy về đó lấy giấy chắc cũng không kịp, mà sáng giờ chưa kịp ăn gì. Thôi, về nhà ăn cơm cái đã, đầu giờ chiều lấy cũng được. Thế là Minh về nhà, cơm nước xong, xem tivi một lúc thì ngủ quên đến tận 3 giờ mới dậy, cũng may là đến kịp lấy cái bằng lái.

– Nhất định sau này không phóng nhanh vượt ẩu nữa – Cằm cái bằng lái trên tay, Minh thầm nhủ.
Continue reading

Bên lề – Con đường cánh mối

Đây là phần ngoại truyện của “Chuyện không tên“, kể về thời gian trước khi Minh đột ngột ra đi.

23/4/2011 – Một chiều cuối tuần đẹp trời, trời dịu mát, không gắt nắng như mọi ngày. Minh đang ngồi trước hiên nhà ôn bài cho môn Hành vi tổ chức thì chuông điện thoại reo âm nhỉ. Cầm điện thoại lên thì thấy màng hình hiển thị Nhi đang gọi….

– Alo, Minh nghe.
– Tý nữa 3 giờ, gặp trước cổng nhà thiếu nhi nghen.

Minh chưa kịp trả lời gì hết thì, bíp bip bíp, Nhi cúp máy mất tiu roài. Minh cầm điện thoại, nhìn vào màng hình rồi lẩm bẩm :

– Làm gì mà bí ẩn thế nhỉ ? Chắc là bày trò gì nữa đây. Thôi kệ, còn cả tháng mấy nữa mới thi, đi chơi ít hôm chắc chả sao, với lại hôm nay cuối tuần nữa. Minh nhìn lên đồng hồ, mới 2g30.

Hôm nay Minh không chạy đường xa lộ Hà nội nữa mà chạy đường vòng, đề phòng 2 cái thằng cha cảnh sát hôm bữa. Minh chạy tới trước cổng nhìn qua nhìn lại mà chẳng thấy ai. Đang định rút điện thoại ra gọi thì. Bộp…..vào vai một cái, Minh giật mình quay lại.

– Tới sớm hén.
Continue reading

Bên lề – Wating bar

Đây là phần ngoại truyện của “Chuyện không tên“, kể về thời gian trước khi Minh đột ngột ra đi.

Ngày 12/4/2010 – Một ngày khá đẹp trời, không u ám như mọi ngày. Minh đang nằm dài trên giường đọc cuốn sách “My date with a vampire 4” thì chuông điện thoại reo:

– Alo, Minh nghe.
– Rảnh không vậy? Chỉ Nhi giải mấy bài ma trận này coi.
– Ohm. 30 phút nữa gặp ở chỗ cũ nghen – Minh trả lời.
– Oki

Cúp máy, Minh vội chạy vào nhà tắm thay đồ, rồi chạy ra xách xe đi liền thì ……. chợt nhớ. Cái bằng lại bị chú công an lụm hôm 1/4 rồi. Thiệt là…… Do dự một hồi Minh quyết định. Thôi, dân chơi không sợ mưa rơi, cứ chạy từ từ thì chả sao đâu. Thế là Minh xách xe chạy đi tới cái quán cafe quen thuộc mà Minh và Nhi thường hay tới. Vừa chạy tới cái ngã tư Thủ Đức thì tự dưng đâu có 2 ông công an đứng đó. Trong đó có cái thằng cha ốm ốm, hôm bữa thổi phạt Minh nữa. Minh tự nhủ, thôi chắc tiu nửa rồi. Minh cứ chạy từ từ thì thằng cha công an nhìn Minh, Minh cũng nhìn lại rồi cười 1 cái. Lạ thay, ổng hok có chỉ, Minh thấy không có động tĩnh gì bèn chạy đi luôn. Hú hồn, Minh cười ngồi trên xe cười thật to, làm người đi đường ai cũng nhìn.

Gửi xe trước cổng, Minh tiến vào quán cafe Wating Bar , nhìn qua nhìn lại thì thấy Nhi đang nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn, thôi rồi, kì này chắc bị chửi quá. Minh tiến lại gần chổ bàn của Nhi đang ngồi, cười 1 cái rồi Minh ngồi xuống. Vừa ngồi xuống thì:
Continue reading

Bên lề – Chiều mưa chủ nhật

Đây là phần ngoại truyện của “Chuyện không tên“, kể về thời gian trước khi Minh đột ngột ra đi.

Chiều chủ nhật, ngày 10/4/2010.

Những cơn mưa đầu mùa chợt đến rồi đi, Minh đang lang thang trên phố cùng chiếc mày ảnh Canon của mình để chụp những góc phố Thủ Đức thân yêu. Mưa nặng hạt dần, Minh chạy nhanh vào trạm xe bus để trú mưa. Cảnh vật lúc này thật lạ, mọi người như vội vàng hơn, tuy trời đổ cơn mưa lớn nhưng ai cũng chạy xe như điên dạy để nhanh chóng được về với tổ ấm của mình.

Bổng phía xa có một cô bé đang bước đi trong mưa, không vội vã, hình ảnh của cô bé như đang chậm lại so với cảnh vật ồn ảo, hối hả chung quanh. Nhìn thì có vẽ cô bé ít hơn Minh 1-2 tuổi gì đấy, dáng người gầy gầy, tóc dài qua khỏi vai một xíu. Cô bé có vẻ rất thích thú với cơn mưa đầu mùa này.

Cảnh đẹp như thế, không thể bỏ qua được, Minh cầm máy lên, tách tách vài cái rồi đưa máy lên nhìn xem lai hình đã chụp, đang châm chú xem lại bức hình đẹp. Khi ngước lên thì cô bé đã bước vào đầu kia của trạm xe bus và dần tiến lại gần. Minh nở một nụ cười thân thiện chào đón. Thay vào đó là cái đáp trả của cô bé.

– Bốp !!!!
Continue reading

Bên lề – Trò đùa ngày cá tháng Tư

Đây là phần ngoại truyện của “Chuyện không tên“, kể về thời gian trước khi Minh đột ngột ra đi.

Như thường lệ, 7g15 tối, Minh được giải lao 15′ sau giờ học căng thẳng. Minh móc trong túi ra chiếc SmartPhone HTC rồi đăng nhập vào facebook. Việc đầu tiên là Minh là vào wall của Nhi xem có gì mới không?

– Mình yêu nhau đi, Tường.

Một dòng chình ình ngay trên wall của Nhi, kèm theo mấy chục cái comment. Nào là “Ghê nha!!!” hay “Con nhỏ vậy mà bạo dễ sợ“, “Tường xập rồi…“,…

Mặt của Minh chuyển sắc… Lúc ra về, Minh leo lên chiếc xe, chạy đi một cách vô hồn. 50-60 rồi lên 70km/h, mắt của Minh dần dần nhắm híp lại. Tim của Minh lúc này gần như ngừng dập. Rồi chuyện gì tới cũng sẽ tới…

Continue reading

Chuyện chưa đặt tên

Đối với bạn, truyện chỉ là trí tưởng tượng. Nhưng đối với người khác đó là một thời để nhớ, để quên và để yêu…Võ Minh Mẫn

Lớp 10 – Nhận biết muộn màng

Lớp 10 chính là sự khởi đầu mới cho mọi người. Cậu bé mà tôi giới thiệu ở đây cũng thế, cậu tên Minh. Sau qua hơn một tháng học chung với lớp 10A thì cậu cũng đã làm quen được với khá nhiều bạn mới. Trong đó có cô bé ngồi phía sau tên là Nhi, cô bé khá xinh xắn và nhỏ nhắn, cô bé này hay nhờ cậu làm đủ thứ chuyện từ sửa cây viết chì, cây compa đến làm một bài thơ để xin lỗi ai đó, nhưng cậu cũng chẳng để ý lắm. Cậu chỉ để ý đến Tâm, cô gái này có một vẽ đẹp rất sắc sảo, với mái tóc dài đen óng ả, Tâm ngồi bên cạnh cậu.

Quan hệ của cậu và Tâm ngày càng tốt hơn, kèm theo đó là việc học hành ngày càng đi xuống. Kết thúc học kì I kết quả thật thê thảm, không còn những ngày tự do cúp học thêm mỗi buổi chiều đi chơi Gunbound hay đấu những trận basketball nẩy lửa cùng lũ bạn, sau mỗi giờ học cậu phải về nhà học kèm cùng gia sư. Có một lần do phải học hành mệt mỏi, bực dọc trong người mà cô bé ngồi đằng sau cứ kêu cậu làm đủ thứ chuyện, bực mình cậu quay xuống và nói:

– Thằng Lâm ngồi kế bên sau không nhờ mà cứ nhờ tôi thế hả ?
Continue reading

Copyright © 2018 Nẫm's Phiêu lưu ký

Theme by Anders NorenUp ↑